Friedrich II
Tìm hiểu về Friedrich II — chính trị trong danh sách danh nhân thế giới. Tiểu sử, cuộc đời, sự nghiệp và những đóng góp nổi bật của Friedrich II.
Friedrich II (phiên âm tiếng Việt là Phriđrích II), còn viết là Frédéric II (phiên âm Frêđêrich II) (24/1/1712 – 17/8/1786), tức Friedrich von Hohenzollern là một trong những người thành lập nước Đức hiện đại. Ông là một thành viên của Hoàng tộc nhà Hohenzollern, làm vua nước Phổ từ năm 1740 đến năm 1786. Trên cương vị Tuyển hầu tước (tiếng Đức: Kurfüst) của đế quốc La Mã Thần thánh, ông có tên gọi là Friedrich IV xứ Brandenburg. Ông cũng kiêm luôn chức Vương công xứ Neuchâtel trong liên minh cá nhân. Ông còn được người dân Đức mệnh danh là Friedrich Đại đế (tiếng Đức: Friedrich der Große) và thường được gọi là der alte Fritz, tức Cụ già Fritz . Người ta ông xem như vị thống soái lỗi lạc nhất vào thời đại của ông, và cũng là vị quân vương vĩ đại nhất trong lịch sử Đức thế kỷ XVIII.
Thời niên thiếu, Hoàng thái tử Friedrich đam mê nền nghệ thuật và triết học. Có lần, ông đã tìm cách thoát khỏi sự giáo huấn nghiêm khắc của vua cha Friedrich Wilhelm I bằng cách trốn khỏi nước Phổ cùng bạn mình. Sau cuộc trốn chạy không thành công, ông bị buộc phải giám sát cuộc hành quyết Hans Hermann von Katte - người bạn đồng hành với ông. Ông trở thành một trong những vị quân vương được giáo dục tốt nhất thế kỷ XVIII. Vào năm 1740, ông đã thừa kế từ vua cha một Vương quốc bé nhỏ nằm ở miền Bắc Đức, với lực lượng Quân đội ưu tú.
Trong suốt khoảng thời kỳ cầm quyền của mình cho đến lúc cuối đời, Friedrich II Đại đế đã thành công trong việc thống nhất các vùng lãnh thổ của đất nước, vào năm 1772 cùng với các nữ hoàng Áo và Nga xâm chiếm và chia cắt lãnh thổ Liên bang Ba Lan–Litva. Về cuối đời, ông còn chiến đấu trong Chiến tranh Kế vị Bayern (1778 – 1779), chống lại âm mưu chiếm đóng Bayern của Đế quốc Áo dưới thời Joseph II, sau đó thiết lập Liên minh các Vương hầu .Những trận thắng của ông đã giúp ông trở thành một anh hùng dân tộc của người Đức. Ngay cả Hoàng đế Áo Joseph II và Hoàng đế Pháp Napoléon Bonaparte sau này cũng phải ca ngợi tài quân sự của ông.
Ông là một trong những v