Trông trăng
Ả nguyệt cầm gương mắt ghé nghiêng
Tự thương hiu quạnh thẹn thò riêng...
Biết đâu Thành Bắc đêm ngâm quạnh
Chính lúc song Tây ngửng mặt nhìn?
(Bản dịch của Khương Hữu Dụng)
Ả nguyệt cầm gương mắt ghé nghiêng
Tự thương hiu quạnh thẹn thò riêng...
Biết đâu Thành Bắc đêm ngâm quạnh
Chính lúc song Tây ngửng mặt nhìn?
(Bản dịch của Khương Hữu Dụng)